Cảm nghĩ về bài Sài Gòn tôi yêu của Minh Hương

Thứ tư , 04/02/2015, 05:39 GMT+7
     
Những bài viết về Sài Gòn Tôi Yêu của Minh Hương!

Hãy nêu những cảm nhận hết sức tinh tế về thiên nhiên, khí hậu, nhịp điệu cuộc sống ở Sài Gòn của tác giả Minh Hương trong văn bản Sài Gòn tôi yêu, đồng thời nêu tình cảm đối với Sài Gòn của tác giả.

Gợi  ý viết bài

Cảm nhận về thiên nhiên, khí hậu ở Sài Gòn của tác giả Minh Hương trước tiên là sự cảm nhận qua những biểu hiện đặc trưng nhưng khá thất thường của thời tiết Sài Gòn như buổi sáng tinh sương với làn không khí mát dịu, thanh sạch; nắng sớm, một thứ nắng ngọt ngào; buổi chiều lộng gió; những cơn mưa nhiệt đới bất ngờ...

Tác giả còn nhìn thấy những thay đổi thất thường của thời tiết như  tính nết con người: trời đang ui ui buồn bã, bỗng nhiên trong vắt lại như thuỷ tinh.

Không khí và nhịp điệu sông ở Sài Gòn thể hiện khác nhau qua những thời điểm khác nhau với những hét riêng hết sức độc đáo. Ban ngày thì phố phường náo động, dập dìu xe cộ vào những giờ cao điểm, đêm khuya thì thưa thớt tiếng ồn, buổi sáng tinh sương thì tĩnh lặng với làn không khí mát dịu, thanh lịch. Tác giả đã có cái nhìn hết sức chính xác về nhịp điệu sống Sài Gòn, nơi phồn hoa đô thị.

Cảm nhận về thiên nhiên, khí hậu, nhịp điệu sống của tác giả thể hiện sự gắn bó và am hiểu của tác giả về vùng đất này, đồng thời cũng cho thấy tình yêu thương sâu nặng của tác giả với mảnh đất Sài Gòn. Tình yêu ấy là một tình yêu da diết và được tác giả so sánh như những người đàn ông vẫn ôm ấp bóng dáng mối tình đầu chứa nhiều ngang trái. Tác giả thể hiện tình yêu Sài Gòn ở tất cả khía cạnh, từ những cái đẹp đến những cái còn nhiều khiếm khuyết. Sự bao dung của tác giả đối với những cái đẹp và chưa đẹp của Sài Còn cũng như sự bao dung của Sài Gòn đối với những người nhập cư từ mọi miền đất nước.

Sài Gòn đã ăn sâu vào tâm hồn và trở thành một phần không thể thiếu trong cuộc đời tác giả. Tác giả yêu và yêu tất cả những gì nơi đây. Từ tôi yêu được lặp lại nhiều lần cho thấy tình cảm của tác giả đối với Sài Gòn. Tôi yêu Sài Gòn da diết..., tôi yêu trong nắng sớm..., tôi yêu thời tiết trái chứng..., tôi yêu cả đêm khuya..., tôi yêu phố phường náo động..., yêu cả cái tĩnh lặng của buổi sáng tinh sương....

 

Cảm nghĩ về bài tùy bút Sài Gòn tôi yêu của Minh Hương.

Bài làm

Sài Gòn tôi yêu là bài kí của Minh Hương viết vào tháng 12-1990, sau được in trong tập Nhớ Sài Gòn - một tập văn thơ - nhân dịp kỉ niệm 300 năm Sài Gòn - thành phố Hồ Chí Minh. Trước năm 1945, tác giả đã đến sinh sống ở Sài Gòn, trở thành một cư dân của “hòn ngọc Viễn Đông” mà ông gọi là “cái đô thị ngọc ngà”. Nhan đề bài kí đã thể hiện tình yêu thiết tha sâu nặng đối với Sài Gòn -“Sài Gòn tôi yêu”.

Mấy dòng đầu bài kí, tác giả nói một cách hóm hỉnh qua một số hình ảnh so sánh: “Sài Gòn vẫn trẻ. Tôi thì đương già”. Sài Gòn 300 tuổi so với cái tuổi 5.000 năm của đất nước ta thì Sài Gòn “còn xuân chán”, “như một cây tơ đương độ nõn nà...”.

Minh Hương thổ lộ tình yêu Sài Gòn trong mọi thời tiết và mọi thời gian. Tác giả “yêu nắng sớm, một thứ nắng ngọt ngào”; yêu “buổi chiều lông gió nhớ thương, dưới những cây mưa nhiệt đới bất ngờ”; yêu thời tiếttrái chứng: “trời đang ui ui buồn bã, bỗng nhiên trong vắt lại như thủy tinh”. Tác giả yêu đêm khuya “thưa thớt tiếng ồn”; yêu những giờ cao điểm, phố phường “náo động, dập dìu xe cộ”; yêu làn không khí “mát dịu, thanh sạch” vào buổi sáng tinh sương, trên một số con đường nhiều cây xanh. Tình yêu Sài Gòn của Minh Hương được ông ví với tình cảm của “người đàn ông vẫn ôm ấp bóng dáng mối tình đầu chứa chan nhiều ngang trái”.

Sài Gòn rất bao dung và hào phóng “bao giờ cũng dang hai cánh tay mở rộng mà đón nhiều người từ trăm nẻo đất nước kéo đến”. Người Bắc, người Trung, người Nam, người Hoa, người Khơ-me... đã đến ở Sài Gòn, “rồi thừa nhận nơi đây là quê quán của mình”. Minh Hương đã đến ở Sài Gòn hơn nửa thế kỉ sao không yêu Sài Gòn, sao không coi Sài Gòn là quê hương thứ hai của mình được?

Tác giả yêu Sài Gòn, rồi yêu hơn con người Sài Gòn với bao phẩm chất tốt đẹp, biểu hiện một “phong cách bản địa mang nhiều nét đặc trưng”. Người Sài Gòn “ăn nói tự nhiên, nhiều lúc hề hà, dễ dãi”, “rất chơn thành, bộc trực”, “ít dàn dựng, tính toán”.

Minh Hương đã nêu lên những nét đáng yêu của các cô gái “thị thiềng” ngày xưa. Tóc “buông thõng” trên vai trên lưng. Đầu đội nón vải trắng rộng vành. Áo bà ba trắng... Quần đen rộng. Hoặc đi giày bố trắng, hay xăng-đan da, hoặc đi guốc vông trơn trắng nõn, quai da.. Rất dễ nhìn, dễ ưa: dáng đi “khỏe khoắn, mạnh dạn”; “cũng yểu điệu, thướt tha..”, “cũng e thẹn, ngượng nghịu.”. Nụ cười “thiệt tình, tươi tắn và ít nhiều ngây thơ”. Cái đẹp của cô gái Sài Gòn “thật đơn sơ, đôn hậu”.

Cách giao thiệp của thiếu nữ Sài Gòn rất duyên dáng. Chào người lớn, các cô “cúi đầu, chắp hai bàn tay lại và xá”. Gặp bạn bè thì “hơi cúi đầu và mỉm cười: cười ngậm miệng, cười chúm chím, cưởi mỉm, mỉm, cười he hé...”, tùy mức độ thân quen. Đặc biệt là cặp mắt cô gái Sài Gòn “sáng rỡ, nhí nhảnh, đôi lúc lại ánh lên vài tia hóm hỉnh”. Cách giao tiếp của thiếu nữ Sài Gòn có vẻ hơi “cổ xưa” nhưng lại rõ ràng “dân chủ”, “không khúm núm hay màu mè”, “không chút mặc cảm, tự ti”. Nghĩa là họ vẫn giữ được phong cách dân tộc, nhưng không còn mang tư tưởng phong kiến, trái lại rất tân tiến.

Có thể nói đoạn văn viết về cô gái Sài Gòn là đặc sắc nhất, vừa tỉ mỉ vừa khái quát, biểu lộ tấm lòng trân trọng, quý mến của Minh Hương. Ta vô cùng thích thú như được thú vị ngắm nghía những bức ảnh chân dung nghệ thuật của các cô gái Sài Gòn trong phòng triển lãm những năm đầu thế kỉ XX.

Tính cách con người Sài Gòn rất đẹp và đáng yêu. Các cô gái, các chàng trai, các giới đồng bào giàu lòng yêu nước, bất khuất, dám xả thân vì chính nghĩa, vì cách mạng và kháng chiến, vì đất nước và nhân dân. Với Minh Hương, tình yêu Sài Gòn gắn liền với tình cảm trân trọng, quý mến, cảm phục những con người Sài Gòn.

Phần cuối bài kí, tác giả viết qua một so sánh đáng yêu: “Miền Nam là đất lành thì Sài Gòn cũng là một đô thị hiền hòa”. “Đất lành chim đậu” (tục ngữ). Trước kia, Sài Gòn có nhiều chim, nhưng ngày nay rất ít chim. Những kẻ vô trách nhiệm với môi trường sống đã “đang tay bắn giết chim và dơi của thành phố”. Chim chóc thì “hiếm hoi dần", dân số lại gia tăng “leo lên hơn năm triệu”. Thoáng một chụt băn khoăn?

Minh Hương đã tâm sự: “Yêu Sài Gòn và yêu cả con người ở đây”. Mối tình ấy “dai dẳng, bền chặt". Tác giả ước mong “mọi người, nhất là các bạn tẻ, đều yêu Sài Gòn như tôi”. Đó là một tiếng nói “chơn thành, bộc trực”. Sài Gòn, thành phố 300 tuổi, là thành đổng Tổ quốc, là thành phố mang tên Bác - thành phố Hồ Chí Minh rực rỡ tên vàng - ai mà chẳng tự hào, ai mà chẳng mến yêu.

Bài kí Sài Gòn tôi yêu cho ta nhiều ấn tượng. Giọng văn hóm hỉnh, chân thành thể hiện một cách viết độc đáo, sắc sảo. Chữ nghĩa, ngôn từ gợi lên sắc thái Sài Gòn rất đậm đà: “trời đang ui ui”... “các cô gái thị thiềng", “chắp hai bàn tay lại và xá”... Một vài so sánh khá ý vị, nhất là khi nói về một số nét đẹp của thiếu nữ Sài Gòn: “cũng e thẹn, ngượng nghịu như vừng trăng mới ló, còn ngập ngừng giấu nửa vành sau áng mây. Nụ cười thiệt tình, tươi tắn và ít nhiều ngây thơ..”.

Sài Gòn tôi yêulà một bài kí duyên dáng có ít nhiều khám phá, tỏa sáng tính nhân văn. Hay đấy. cần đọc để thưởng thức, để yêu Sài Gòn hơn nữa.

Ngô Minh Giang

LUYỆN TẬP

Đ1. Tác giả Minh Hương đã cảm nhận thế nào về Sài Gòn qua văn bản Sài Gòn tôi yêu.

Đ2. Niềm tự hào về Sài Gòn của tác giả Minh Hương qua văn bản Sài Gòn tôi yêu.

Nguồn: Chơi Phong Thủy
Bai sai gon toi yeu nhung bai cam nhan sai gon toi yeu